Ba tôi là thầy giáo. Rồi ông bỏ nghề, tự học hàn, và mở tiệm cửa sắt.
Không có ai dạy ông. Không có vốn lớn. Không có mạng lưới. Chỉ có quan sát, học hỏi, và làm.
Tôi lớn lên nhìn thấy điều đó. Và nó trở thành niềm tin cốt lõi của tôi:
“Người khác làm được thì mình cũng sẽ làm được.”
Câu này không có nghĩa là mọi thứ đều dễ
Nhiều người nghe câu này và nghĩ: “Nghe có vẻ lạc quan quá.”
Không phải vậy. Câu này không nói rằng mọi thứ đều dễ dàng, hay thành công đến nhanh. Nó nói rằng không có lý do gì để bạn không thể — nếu người khác đã chứng minh rằng điều đó khả thi.
Khi tôi bắt đầu học AI ở tuổi 43, nhiều người xung quanh nghĩ tôi hơi “lạ”. Nhưng tôi thấy những người hơn 50 tuổi đang dùng AI kiếm tiền, xây kênh, tạo ra giá trị. Vậy thì tôi có lý do gì để không thử?
Ba thứ câu này cho tôi
1. Nó loại bỏ lý do “tôi không thể”
Khi tôi nói “tôi không thể”, thật ra tôi đang nói “tôi chưa tìm ra cách” hoặc “tôi chưa sẵn sàng trả giá”. Đó là hai thứ hoàn toàn khác nhau.
2. Nó hướng tôi đến người đúng
Thay vì hỏi “Có thể không?”, tôi hỏi “Ai đã làm được? Họ làm thế nào?” Câu hỏi đó dẫn đến hành động, không phải tranh luận.
3. Nó giúp tôi kiên nhẫn hơn với bản thân
Không ai giỏi ngay từ đầu. Người tôi ngưỡng mộ hôm nay đã từng là người mới bắt đầu. Tôi chỉ cần ở đúng hướng và kiên trì đủ lâu.
Áp dụng vào sức khỏe, thu nhập và phát triển bản thân
Có người đã phục hồi sức khỏe sau nhiều năm mệt mỏi — bạn cũng có thể.
Có người bắt đầu thu nhập mới ở tuổi 40, 50 — bạn cũng có thể.
Có người học công nghệ, AI, kỹ năng mới từ đầu — bạn cũng có thể.
Câu hỏi không phải là “Có thể không?” — mà là “Bạn có muốn không? Và bạn sẵn sàng bắt đầu chưa?”
Tôi tin vào câu đó. Và tôi sống theo nó mỗi ngày.
